Lương 7000USD tháng không tiết kiệm vẫn trắng tay

Share:
All Lavinia (tên nhân vật đã đổi thay) gần như không có gì trong trương mục ngân hàng và đang nợ khoảng 10 nghìn đôla. Dưới đây là tâm can của cô được đăng trên Her World phiên bản Singapore:
Nhìn tôi, bạn có thể không biết rằng tôi đang đợi mong đồng lương hàng tháng vì tôi nghe đâu luôn không có tiền. Không phải tôi không kiếm được nhiều tiền, sự thật, thu nhập của tôi khoảng 7.000 đôla Mỹ/tháng (khoảng 150 triệu đồng), một con số khá ấn tượng so với bạn bè tôi. Tôi chỉ không biết quản lý tài chính. Dù tôi đi làm từ năm 23 tuổi, nhưng đến giờ tôi vẫn không để dành được bao lăm phòng khi trái nắng trở trời.
Ảnh: Singapore Business Review.
Ảnh: Singapore Business Review.
gu mua sắm đã đi quá xa
Tôi được nuôi dưỡng trong một gia đình hết sức kiệm ước. Cha mẹ tôi làm việc siêng năng, lương khá, nhưng họ hầu như thường mua bất cứ thứ gì. Gia đình tôi không đi nghỉ mát, tôi và chị không mấy khi được cho tiền. Tôi thường dùng lại quần áo và sách vở cũ của chị. cha mẹ cho rằng mua sắm và nghỉ lễ là phí phạm tiền nong.
18 tuổi, tôi đã có một công việc bán thời gian tại một quán cà phê. Vậy là tôi đã tự kiếm được tiền và không phải xin bác mẹ tiền mua xống áo hay mỹ phẩm. Mỗi năm, tôi kiếm được khoảng 8.000 đôla, nhưng thay vì hà tiện, tôi đã chi vào những thứ phù phiếm, như đi xem phim với bạn bè, xống áo, túi, giày hợp thời trang. Càng mua nhiều tôi càng nghĩ mình cần chúng.
Sau khi tốt nghiệp đại học năm 23 tuổi, tôi có công việc chính thức đầu tiên và kiếm được 2.500 đôla/tháng. Đó là mức lương lớn đối với một cô gái ở tuổi tôi lúc bấy giờ.  Suốt mấy năm sau đó, tôi đã vung phí những gì mình kiếm được. Tôi đi mua sắm, tận hưởng những ngày lễ xa hoa, tận hưởng các liệu pháp spa, mua những món quà đắt tiền cho gia đình và bạn bè, đi lại bằng taxi ở khắp mọi nơi, mua những tiện ích chuộng cho bản thân, và ăn tối tại các nhà hàng đẹp. Đến năm 30 tuổi và sau 7 năm đi làm, tôi chỉ có 1.500 đôla trong account tiết kiệm. Thậm chí, lúc đó không hề lo âu, tôi đã thuyết phục bản thân mình rằng tôi vẫn còn trẻ và có nhiều thời kì để làm giàu.
Ở tuổi 33, tôi kiếm được một công việc mới với số lương 5.000 đôla/tháng - nhiều hơn bất kỳ số tiền nào tôi từng cầm trong đời. Đó lẽ ra là nhịp hoàn hảo để tôi đi gặp các chuyên gia tài chính và bắt đầu lên kế hoạch cho tương lai. Thế nhưng, tôi đã làm ngược lại và lãng phí tiền lương của mình vào những thứ tôi không cần. Năm ngoái, khi bước sang tuổi 37, tôi chỉ có 3.000 đôla trong một trương mục hà tiện thường ngày.
nghe đâu tôi chẳng thể tùng tiệm
Tôi mắc cỡ về việc không có tiền tiết kiệm, dù đã đi làm rất nhiều năm rồi. Tôi có vài giả thuyết về lý do tôi quản lý tiền rất kém:
1/Tôi lớn lên mà không có nhiều tiền, nên, khi bắt đầu có tiền, tôi đã bị cuốn vào cơn sốt của việc tiêu pha.
2/Tôi có khuynh hướng sống mỗi ngày như thể đó là lần cuối cùng. Một phần tôi nghĩ, "kiên cố, tôi có thể kiếm nhiều tiền và không ăn xài. Nhưng nếu tôi chết vào ngày mai, tôi sẽ chẳng thể mang tiền theo mình”. Đó là một lý do ngớ ngẩn nhưng là sự thực.
Nhiều lần, tôi tự hỏi tại sao tôi chẳng thể khôn ngoan hơn với tiền bạc? Và câu đáp luôn như nhau: Mua sắm, du lịch và tiêu xài cho bản thân khiến tôi hạnh phúc. Tôi yêu lối sống này.
Hiện tại, tôi sống trong một căn hộ riêng với một người bạn. Tiền thuê không rẻ. Tôi không ngại chi tiền để có vị trí đẹp và cơ sở vật chất tốt. Cha mẹ bảo tôi về sống cùng với họ để tôi có thể tiết kiệm tiền - khoảng 2.700 đôla/tháng - nhưng tôi quá coi trọng sự độc lập của mình.
Liệu có quá muộn để có trách nhiệm với tài chính
Tôi may mắn không có con để phải nuôi nấng và không có một cam kết tài chính nào quan trọng. Phần lớn bạn bè tôi có con nhỏ, lương của họ dùng để đóng tiền học cho con, chính khóa và ngoại khóa. Họ hiếm khi còn tiền để làm những việc họ muốn. Tôi chẳng thể tưởng tượng nổi phải hy sinh tài chính như thế. Tôi chẳng thể hiểu nổi làm thế nào họ có thể chăm lo được đứa con đầu lòng.
Nếu tôi quyết định thành thân và sinh con, tôi buộc phải có rất nhiều nghĩa vụ tài chính. ngày nay, tôi đang được tiêu số tiền mình kiếm được, có thể mua những thứ tôi muốn, đi đến những nơi tôi muốn đi.
Tuy nhiên, tôi cũng có lo lắng về mai sau, tôi sợ mất việc, sợ phải đối mặt với những tình huống bất ngờ khiến tôi chìm sâu vào nợ nần. Tôi lo lắng điều gì sẽ xảy ra với mình nếu tôi không còn trẻ để làm việc, ai sẽ coi sóc và nuôi dưỡng tôi khi tôi không có nhiều tiền để dành. Tôi không muốn về nhà xin tiền bố mẹ, cha mẹ tôi chẳng thể nghĩ rằng tôi đã tiêu hết tiền và đang nợ. Bạn bè cũng không biết về tình hình tài chính của tôi. Họ chỉ thấy tôi là một người tiêu rất thoáng tay, nhìn cách tôi mua sắm và du lịch, họ đoán tôi no đủ.
Gần đây, tôi đã gặp một gặp một chuyên gia tài chính và nói cho anh ấy biết tình trạng của mình. Anh ấy bảo không bao giờ là quá muộn để bắt đầu kiệm ước cho ngày mai. dĩ nhiên, tôi sẽ phải tiện tặn nhiều hơn bạn bè của tôi, những người đã bắt đầu tiện tặn 10 hoặc 20 năm trước, và tôi sẽ phải đầu tư số tiền đó một cách khôn ngoan. Đó là điều mà tôi đang nghĩ đến trong năm tới. đích của tôi là có một khối tài sản tương đối vào năm 50 tuổi. Điều đó có tức là tôi sẽ phải nghiêm khắc với các xài của mình, phải trả hết sạch các khoản nợ, đầu dâm tà minh và có thể sẽ phải làm thêm.

vàng anh   

Không có nhận xét nào